Ta Làm Gì Cho Hết Nửa Đời Sau?
Nửa đời sau là nửa đời sông núi
Ngẩng đầu lên! Tổ Quốc vẩn kiêu hùng!
Dẫu cơ đồ quằn quại nổi đau chung
Dẫu sông núi biến tan thành dâu bể
Ta vẩn giữ lời nghìn năm ước thệ
Tổ Quốc
Quê Hương
Dân Tộc
Trường tồn!
Nổi đau này ngùn ngụt lửa vô ngôn
Chuyển rung mạch đất, xô nguồn, bạt nghiêng
rừng thiên núi thẳm
Trong hơi thở đã tận cùng uất hận
Nợ tang bồng nào mà trăng trắng vỗ tay reo?
Ta là ai?
Khi cả nước nghèo đói!
Mà mắt vẫn lim dim trong thú đời vui hưởng?
Ta là ai?
Khi muôn dân trong cùm gông áp bức,
lầm than, cơ hàn, vất vưởng?
Ta là ai?
Khi Tổ Quốc cùng đường!
Rượu bia nào tưới tắt lửa đau thương?
Trên mảnh đất Việt Nam kiêu hùng, bất hạnh
Trên mảnh đất mà nổi đau chung ngày càng
trổ ra trăm nhánh
Nhức buốt đêm dài, khô lạnh đời trai
Ta là ai?
Mà cúi mặt trước tương lai
Khi Tổ Quốc đang thét gào lời sông núi.
Ta là ai?
Mà nửa đời sau thui thủi
Mà đời sau biền biệt cuối chân trời?
Ta là người! Tổ Quốc Việt Nam ơi!
Ta đã thức, và đã nghe lời sông núi!
Hải Triều
Trích từ tập thơ "Thắp lửa vào thơ" của Ý Yên, Trần Thúc Vũ, Hải Triều