SEARCH
VƯỜN VĂN
6/2/2009 1:26:56 PM  

Một Lối Ði Khác

 
Hôm nay Xuân đến Lab làm việc với một tâm trạng rã rời. Không rã rời sao được khi mà Hoài đã bỏ mẹ con nàng tính đến nay đã một tuần rồi. Một tuần trôi qua đối với Xuân như là một thế kỷ. Xuân thật không ngờ Hoài lại dám thú nhận với nàng là chàng yêu con nhỏ bên Việt Nam qua internet như vậy. Lại còn dám đề nghị hãy để cho chàng được thảnh thơi suy nghĩ xem chàng muốn cái gì? Hoặc bỏ người yêu mới để trở về với vợ con hoặc là chọn con đường đi về Việt Nam gặp người yêu một lần cho thỏa lòng mong muốn, chứ bây giờ thì nhứt định không thể bỏ người yêu một cách ngang xương như vậy, rất tội nghiệp cho người ta chàng không nỡ.
 
Nghe Hoài đề nghị xách túi ra đi tìm một nơi yên tĩnh để xem mình muốn gì, Xuân thật sự tức giận, giận thiếu điều muốn đứt mạch máu. Hoài đã dám nói ý của chàng như vậy thì rõ ràng Hoài đã coi Xuân không ra gì.
 
Hai tháng qua, khi cảm thấy mái ấm gia đình của mình bị đe doạ, Xuân đã vẩy nẩy, giận hờn, khóc lóc, kể lễ, trách móc than thở. Có lúc nàng hăm doạ bồng con ra đi... nhưng rốt cuộc, Xuân làm gì thì làm cũng không lay chuyển được tâm ý của Hoài. Ðến nước này Xuân nghĩ rằng nếu nàng không xử sự khéo thì e rằng cái gia đình đang đầm ấm hạnh phúc này sẽ tan tành theo mây khói bởi vì một chuyện tình lảng xẹt, mà hai người đàn ông đàn bà một kẻ ở Mỹ một kẻ ở Việt Nam đã chọn màn ảnh làm hotel hẹn hò và đường giây internet làm hơi thở để hôn hít lẫn nhau hằng tuần hoặc có khi hằng đêm mà Xuân không biết. Lúc đầu, Xuân và Hoài còn cố giấu những người xung quanh, nhưng sau cùng thì chuyện bùng nổ, ba má chồng cũng như các anh chị em trong gia đình đều biết rõ là Hoài đang có bồ. Họ đã xúm vào khuyên lơn, nói xa nói gần, nói nặng nói nhẹ đủ điều, ngay cả má chồng Xuân lúc đầu rầy rà con trai, sau lại tỉ tê khóc lóc. Rồi một lần nọ, chính bà đã nhận cú điện thoại từ Việt Nam gọi sang. Nói tới nói lui một hồi thì con nhỏ đầu giây điện thoại bên kia xưng họ xưng tên và cho biết là muốn tìm "anh Hoài ". Một lần khác con nhỏ đó lại gọi điện thoại qua cái số này nữa, và Xuân là người nhấc máy. Khi nghe cô ta nói : "Dạ em muốn gặp anh Hoài " thì Xuân đã nổi sung lên, xổ liền một hơi rằng là: "Tôi biết cô là ai rồi! Tôi yêu cầu cô đừng gọi chồng tôi nữa. Anh ấy đã có vợ có con. Tôi nghĩ rằng cô không nên xen vào phá rối gia đình người ta như vậy. Lần trước má chồng tôi đã nói chuyện với cô rồi, sao cô vẫn tiếp tục gọi điện thoại qua đây quyến dụ chồng tôi hoài như vậy?" Cô ta trả lời là cô ta không biết Hoài đã có gia đình nên mới quen. Bây giờ biết, nên cô muốn gọi điện thoại gặp Hoài để nói lời chia tay. Bất ngờ, Hoài trên lầu xuống giở máy điện thoại khác lên. Vừa nghe tiếng hello của Hoài thì cô ta khóc sướt mướt bên kia đầu giây. Cô ta nói rằng:
 
- Tại sao anh giấu em ... Tại sao anh không nói thật là anh đã có vợ con... để cho em phải chịu cảnh xấu hổ bẽ bàng như vầy. Thôi thì anh hãy quay về với vợ con của anh đi. Em trả anh cho người ta...
 
Hoài hốt hoảng hỏi:
 
- Nhưng còn em thì sao?
 
- Híc... híc... híc... Em khổ quá làm sao em có thể quên được anh. Anh Hoài, dù yêu anh đến chết em cũng phải ... híc ... xa anh ... híc.... Hu hu... Em không bao giờ quên được anh, anh Hoài ơi! Híc híc... Hu hu...
 
Con nhỏ này thiệt là khôn. Nó cúp máy cái cụp cho thấy sự đau khổ của nó ở bên kia đầu giây, khiến cho Hoài cảm thấy như mình là người gây ra tội lỗi. Và cô ta đã thành công, vì ngay lúc đó Xuân thấy khuôn mặt của Hoài đổi sắc liền. Anh đặt điện thoại xuống, rồi ngồi phịch xuống sa-lông ôm đầu nói trống không:
 
- Anh không thể nào chia tay ngang xương như vậy được. Cô ấy thật đáng thương. Cô ấy đâu có tội tình gì ngoài tội yêu... Người như cổ ở Việt Nam thiếu gì đàn ông con trai xếp hàng xin chút tình yêu. Chỉ tại vì anh mà cô ta đau khổ.
 
Xuân nghe Hoài nói như vậy nàng cảm thấy ứa gan. Cơn ghen dâng lên làm cho nàng choáng váng muốn quỵ xuống. Xuân vói tay nắm chặt lấy một thanh gỗ nơi cầu thang, nghẹn ngào không nói được lời nào. Nàng cảm thấy hơi thở mình bị hụt hơi, cố hít không khí vào mà sao hai lá phổi của nàng không chịu nhận. Còn cái đầu thì như bị tảng đá đeo vào cổ trì nặng phía trước.
 
Xuân lặng lẽ nhìn Hoài và có cảm tưởng Hoài là một kẻ xa lạ nào đó chứ không phải là người chồng rất mực thương quý của nàng nữa.
 
Xuân thấy mình chẳng còn gì để cãi vã với Hoài trong lúc này. Hành động của chàng làm cho nàng cảm thấy bị tổn thương nặng nề. Xuân không thể nào chấp nhận Hoài dành tình cảm yêu đương cho một người đàn bà nào khác ngoài nàng, bởi vì nàng đã đặt trọn vẹn niềm tin của nàng cho Hoài từ bấy lâu nay.
 
Tấm lòng chung thuỷ của nàng dành cho chàng hoàn toàn không thay đổi vì thế nàng cũng muốn người phối ngẫu dành cho mình một tình cảm chân thành và trọn vẹn như vậy. Từ ngày quen nhau, yêu nhau, cưới nhau cho đến bây giờ tình cảm của nàng dành cho chồng có thêm chứ không có bớt. Vậy mà, hôm nay đối diện với sự thật bẽ bàng, nàng nhận ra rằng ở đời không có cái gì bền vững ngay cả tình yêu trai gái hay tình chồng vợ.
 
Xuân lặng lẽ bước lên cầu thang bằng những bước chân nặng nề. Lên tới được phòng ngủ của hai vợ chồng, Xuân chỉ kịp thả người xuống giường rồi những giọt nước mắt bị đè nén từ nãy giờ bắt đầu tuôn ra, có muốn ngăn chận cũng không được.
 
Một hồi lâu, cũng không thấy Hoài lên lầu. Xuân tự ái cũng không thèm ngồi dậy bước xuống để cùng chàng đến nhà mẹ chồng đón con về. Nàng nằm như vậy và tự kiểm điểm lại xem Hoài đã bắt đầu thay đổi từ hồi nào? Gia đình đang đầm ấm hạnh phúc lắm mà! Từ ngày hai đứa cưới nhau đến giờ, Xuân chưa bao giờ hạch sách bất cứ vấn đề gì với chồng mà thực ra có gì để mà nghi ngờ hạch sách lẫn nhau. Hoài cũng thế. Mỗi người đều tôn trọng một phần tự do của nhau. Hoài là người thành công ngoài đời. Nghề nghiệp chánh là Trưởng phòng kế hoạch của một công ty kỹ nghệ có tầm vóc lớn, chàng khá được trọng vọng nhờ vào sự tính toán thông minh, sự giao dịch hoạt bát đã gia tăng con số nhuận lợi cho hãng nhiều hơn những nhân viên trước chàng. Ngoài ra Hoài còn là một người nhạc sĩ dạy đàn dương cầm khá nổi tiếng trong cộng đồng người Việt ở thành phố này. Với nghề nghiệp văn nghệ tay trái Hoài quen biết rất nhiều người, đa phần là những thiếu nữ đẹp con nhà giàu được cha mẹ dời chàng đến tận nhà để dạy đàn cho con họ. Thực ra, Hoài không phải là một người đàn ông đẹp trai, nhưng điều đó không nghĩa lý gì khi hai đứa yêu nhau. Vả lại, đối với cái nhìn của Xuân thì Hoài rất có duyên và chắc chắn cái duyên ngầm đó đã thu hút cảm tình của nhiều người con gái. Xuân biết điều đó, chắc là Hoài cũng biết điều đó, bởi trước khi gặp Xuân thì Hoài quen biết rất nhiều bạn gái và hầu như họ đều thích chàng.
           
Thời gian còn là tình nhân lúc nào Hoài cũng chiều chuộng Xuân và dĩ nhiên là ngoài giờ làm việc thì giờ của chàng chỉ dành riêng cho Xuân thôi. Ở bên nhau cả hai quấn quýt vui vẻ, người này thấy người kia cần thiết cho mình biết chừng nào! Càng ngày Xuân càng cảm thấy mình yêu Hoài đắm đuối hơn. Khi Xuân tốt nghiệp đại học và tìm được việc làm thì cả hai quyết định đi đến hôn nhân. Cha mẹ hai bên cũng vừa sui vừa gia, mặc dù trước đó ba má Xuân cũng như anh chị em của nàng không mấy vừa ý Hoài cho lắm vì cái vẻ bề ngoài không được ăn khách của chàng, nhưng như Xuân đã nhận xét rằng Hoài có duyên ngầm, chàng ăn nói vui vẻ lễ độ biết ý người đối diện nên dần dần được gia đình Xuân chấp nhận lúc nào không hay!
 
Ba năm trôi qua Xuân nhận thấy mình rất may mắn, gia đình hạnh phúc, nghề nghiệp vững vàng, có tổ ấm riêng không phải làm dâu khổ sở như những người bạn đồng lứa. Khi nàng sinh được bé Minh thì tình yêu vợ chồng càng thêm đậm đà nồng thắm. Hoài cũng rất thích thú vì có vợ đẹp con xinh, hễ đi làm thì thôi, khi về tới nhà thì bé Minh lúc nào cũng đeo dính chàng. Thằng bé là niềm vui của hai vợ chồng. Nhưng có ai ngờ đâu, bé Minh chưa đầy một tuổi thì trong trái tim Hoài lại có thêm một hình ảnh của người đàn bà khác xen vào.
 
Lúc tìm ra manh mối và thấy được hình ảnh cô bồ của chồng trên màn ảnh monitor, Xuân giận lắm. Hai vợ chồng cãi vã thường xuyên, cứ mỗi lần đụng độ nhau thì Hoài tìm cách bênh vực cô ta ra mặt. Khi nghe ba má chồng và anh chị em trong nhà can ngăn hoặc phê phán rằng con nhỏ đó chỉ cố tình làm quen và lợi dụng Hoài thôi chứ yêu thương gì thì Hoài nói rằng hai người tình cờ liên lạc với nhau, hợp ý nhau rồi yêu nhau chứ cô ta không cần tiền bạc bởi vì cô ta là một chuyên viên vi tính xuất sắc, hiện làm việc cho một công ty thương mại lớn ở Việt Nam. Mọi người không tin lời nói của Hoài nhưng cũng không làm sao chứng minh được cô ta là hạng người chuyên lợi dụng đàn ông.
 
Riêng Xuân thì hy vọng rằng đây chỉ là mối tình thời trang. Không sớm thì muộn Hoài sẽ thức tỉnh, bởi vì một người thanh niên trẻ với một gia đình còn rất trẻ trung và mới mẻ như gia đình Xuân và Hoài thì không có lý gì chàng lại điên khùng đánh đổi hạnh phúc thật sự của mình để ôm ấp mối tình ảo trên internet. Nhưng không ngờ cái con nhỏ xấu hơn nàng rất nhiều kia lại có thể quyến rủ và hớp hồn chồng nàng đến nỗi anh ấy trả lời với nàng là không thể bỏ cô ta.
 
Trời ơi! Làm sao chuyện này có thể xảy ra được như vậy chứ? Bây giờ Xuân phải giải quyết sao đây? Chẳng lẽ Xuân đành chấp nhận buông xuôi và chịu thua con nhỏ đó. Mà chuyện tình yêu chẳng lý lại đi giành giựt với nhau. Nếu trong trận chiến tình cảm này Xuân may mắn giữ được Hoài cho nàng và cho bé Minh thì vết thương lòng này cũng thật khó mà lành lặn như xưa được.
 
Câu chuyện xảy ra như thế. Nhưng dù sao Xuân cũng hy vọng là Hoài xem tình yêu của nàng và của con cũng như lòng hiếu thảo đối với ba má chàng nặng hơn người tình internet. Dù sao chàng cũng có trách nhiệm với vợ con và cha mẹ ở đây. Nghĩ như thế nên mấy tháng qua Xuân cố quên đi những chuyện phiền lòng để tha thứ cho Hoài hầu cứu vãn hạnh phúc gia đình.
 
Tưởng đâu thời gian sẽ xoa dịu sự rạn nứt của hai người nhờ vào gạch nối của bé Minh, nhưng tuần rồi bỗng dưng Hoài có một đề nghị táo bạo là anh sẽ đi chơi đâu đó để tìm một giải quyết cuối cùng. Xuân đoán non đoán già là chắc con nhỏ đó lại gọi điện thoại tán tỉnh chồng nàng nữa rồi. Xuân buồn bực lắm. Nàng hỏi Hoài đi đâu thì Hoài không nói, chỉ hẹn là sau một tuần thì anh sẽ về.
 
Nói vậy, rồi xách xe đi luôn. Ðêm tối không về.
 
Xuân gọi điện thoại tìm kiếm lung tung. Ở đâu cũng không có chàng. Ngày hôm sau, nghe tin này bà má chồng của nàng lái xe đến nhà ôm thằng cháu nội khóc bù lu bù loa khiến Xuân càng thêm bối rối.
 
Hai ngày sau Xuân đến hãng của Hoài hỏi thăm, thì người ta bảo Hoài xin nghĩ vacation một thời gian để đưa vợ đi nghỉ ngơi xa một tuần. Họ biết Xuân là vợ của Hoài nên thắc mắc hỏi bộ chàng chưa sắp xếp được hay sao mà nàng lại đến đây, nàng cần gì hay là chồng nàng bỏ quên đồ đạc giấy tờ riêng tư ở sở nhờ nàng đến lấy? Người ta lại nhìn nàng và ái ngại nói rằng lúc sau này tinh thần Hoài xuống dốc lắm. Chàng bị stress vì công việc dồn dập đã đành mà gia đình riêng đang có nhiều chuyện phải lo. Ðau buồn nhất là vợ chàng bị bệnh ung thư giai đoạn đầu cần có chàng ở bên cạnh để chăm sóc an ủi và khích động tinh thần trong khi chữa bệnh bằng hoá chất. Người ta nói với nàng như vậy, trong lời nói có hàm ý an ủi và khích động tinh thần nàng, họ nói rằng căn bệnh này nếu phát giác sớm thì sẽ chữa trị được không có gì phải quá lo lắng hay sợ hãi. Người ta cũng ngỏ ý là nàng có người chồng rất tử tế và rất mực thương yêu vợ.
 
Nghe xếp của Hoài nói như vậy. Xuân thấy lòng mình tan nát. Nỗi lo sợ mất Hoài tự dưng nhẹ bớt một phần nào, bởi vì ngay trong lúc này Xuân cảm thấy như trái tim của mình đang rỉ máu. Nàng không thể ngờ chồng nàng là một người nói láo. Buồn nhất là Hoài trù ẻo và đổ cho nàng mắc một chứng bệnh nan y, chứng bệnh mà ít ai dám nhắc đến hay nghĩ đến. Hoài làm như vậy, để xin lòng thương hại của mọi người, để cho mọi người không quấy rầy chàng, để cho chàng có thì giờ rảnh rang hẹn hò chít chát với con bồ chổng chảnh đang quyết tâm cướp chồng của người khác. Hay là trong thâm tâm Hoài thật sự muốn cho Xuân bị bệnh ung thư chết quách đi để cho anh được rảnh rang với người yêu mới. Có thể nào lại như vậy? Hoài thay đổi một trăm tám mươi độ như thế sao? Ðang từ một người thương yêu vợ hết lòng bây giờ lại muốn nàng chết phứt đi như vậy sao?
 
 Hôm nay đã qua một tuần rồi. Một tuần không biết Hoài ở đâu? Không biết Hoài làm gì? Tại sao Hoài có thể nhẫn tâm để cho mọi người lo lắng cho chàng như vậy? Hoài còn cha mẹ anh em mà, tại sao chàng không email hay nhắn tin rằng hiện giờ Hoài như thế nào, có được bình yên hay không? Xuân vừa lo vừa giận vừa nhớ đến bé Minh nên lòng buồn rười rượi.
 
Xuân bần thần suy nghĩ, biết đâu giờ này Hoài đang dung dăng dung dẻ ở Việt Nam. Hoài đang vui vẻ bù khú với con nhỏ cà chớn trong một khách sạn sang trọng nào đó? Mấy chục ngàn mỹ kim, Hoài tự động rút trong băng ra tiêu xài quà cáp cho con nhỏ đó trong một thời gian ngắn cũng phải hết. Trời, số tiền có được bằng mồ hôi, bằng sức lao động của cả hai vợ chồng nàng để dành cho bé Minh, bây giờ con kia hưởng hết. Tức chết được!
 
Xuân lại nghĩ tiếp. Hết tiền thì Hoài phải quay về Mỹ. Khi Hoài trở về, Xuân phải xử sự sao đây? Không biết nàng có nên tranh đấu hết sức mình để giành lại Hoài hay không? Tranh đấu như thế nào? Ngọt ngào? Làm duyên? Hạ mình chấp nhận chuyện ngoại tình của Hoài là điều bình thường không có gì phải thắc mắc? Học lối phục vụ sex lôi cuốn Hoài trên giường ngủ để nếu chàng so sánh nàng với con nhỏ đó thì nàng phải trội hơn? Trời, tình yêu gì kỳ cục vậy? Tình yêu mà phải tranh đấu, phải giành giật và phải mua chuộc bằng cách này hay cách khác, đó đâu phải là tình yêu thật sự mà cũng đâu phải cách nàng muốn. Nếu Xuân dùng mọi yêu thuật để quyến rủ Hoài, khi được Hoài rồi thì tình yêu chân thành của nàng có còn dành cho chàng trọn vẹn như xưa nữa hay không? Hay là lúc đó là lúc nàng bắt đầu trả thù lại. Xuân nghĩ là nàng sẽ không còn yêu chồng theo tình cảm thăng hoa tự nhiên được nữa. Nhưng nếu nàng thất bại vì bản tánh của Hoài thích bay nhảy đi hoang thì chàng lại tiếp tục chia xẻ ái ân với con nhỏ đó hay lại quen với một người đàn bà nào khác thì cuộc đời của Xuân sẽ ra sao?
 
Càng suy nghĩ, Xuân càng phát giác ra là nàng hiện đang rất ghét, nếu không nói là căm hận Hoài tới tận xương tuỷ. Nàng không muốn nhìn mặt Hoài nữa, nhưng nghĩ đến con, Xuân lại thấy thương nó quá!
           
Xuân chợt nhớ đến ông bà Lân là bạn thân của bố mẹ ruột nàng. Nghe đâu ông Lân đã bỏ vợ để cưới cô học trò cũ mấy chục năm về trước. Cô học trò đó ở bên Việt Nam đã có chồng và có tới năm đứa con. Sự liên lạc qua lại giữa hai người đó như thế nào không rõ, mà đến khi bà Lân biết được thì sự việc đã vô phương cứu vãng. Bà Lân đã tỉ tê tâm sự với mẹ của Xuân như vậy. Và nàng chỉ biết câu chuyện đến đó thôi. Bây giờ nhớ lại, Xuân chua xót thấy hoàn cảnh của mình không khác chi hoàn cảnh của bà Lân, tự dưng Xuân muốn tìm hiểu câu chuyện của họ kết thúc ra sao. Nàng muốn tìm gặp bà Lân để hỏi thăm và xin ý kiến về câu chuyện của gia đình mình. Nếu ông Lân không tiến tới việc chung sống với người học trò cũ thì hy vọng Hoài của nàng cũng sẽ như vậy. Dù sao thì chuyện gia đình của Xuân khác với chuyện gia đình của bà Lân một chút xíu bởi vì nàng và Hoài chỉ là hai người trẻ. Xuân chưa qua ba mươi. Xuân còn trẻ, còn đẹp, có học thức, có công ăn việc làm, được ba má và anh chị em chồng bênh vực tối đa. Vả lại Xuân chẳng có lỗi gì đối với Hoài. Gia đình đang hạnh phúc, tự dưng con nhỏ đó ở Việt Nam lên Net kiếm bạn rồi ma đưa lối quỷ đưa đường xui khiến chi lại gặp Hoài trên Net. Và rồi sự việc xảy ra làm thay đổi cuộc sống bình an của gia đình nàng như vậy.
 
Suy đi nghĩ lại Xuân thấy mình mâu thuẫn với chính mình hết sức. Lúc thì căm thù Hoài, lúc thì muốn tha thứ cho Hoài. Nhưng chung quy thì do lòng thương con thúc đẩy nàng hy sinh chịu thiệt thòi về phần mình nhiều hơn.
 
 * * * * *
 
Nghe bà Lân kể tới đoạn bà đồng ý đi với ông Lân về Việt Nam để ông Lân có cơ hội gặp mụ học trò yêu thương của ông qua internet một lần. Lần đầu cũng là lần cuối, thì Xuân trố mắt nhìn bà không chớp. Trong bụng nàng nghĩ bà Lân già rồi mà "khờ" như con nít nên mới tin lời hứa cuội của ông Lân như vậy. Nhớ chuyện mình, Xuân nóng nảy hỏi:
 
- Bác dám đi với bác trai về gặp mụ ta à?
 
Bà Lân buồn bả nói:
 
- Chứ cháu nghĩ bác còn có con đường lựa chọn nào khác? Bác không đi với ổng thì ổng đi một mình. Ðàng nào cũng tới đó thôi. Nhưng mình phải tận mắt thấy coi con quỷ cái đó như thế nào?
 
Xuân tức tối nói theo bà Lân:
 
- Rồi bác thấy con quỷ cái đó ra sao? Nghe nói bà đó chung thân với ông chồng của bả tới năm người con lận phải không, chắc là xề lắm rồi!
 
Bà Lân nhận ra sự nóng nảy của Xuân, làm như nó đang ghen giùm cho mình vậy. Nhưng có người đồng cảm với mình nên bà Lân cũng cảm thấy hả hê, bà trả lời:
 
- Chẳng những con quỷ cái năm lứa này nó không xề mà còn sexy mới chết chứ!
 
Nghe bà Lân khen tình địch của bà sexy như vậy, Xuân lộ vẻ thất vọng lắm. Nàng nói:
 
- Sexy là sexy làm sao, bất quá đó chỉ là cái vỏ bề ngoài tô son trét phấn thôi chứ buông ra thì làm sao đẹp hơn bác được, bác mới có hai đứa con thôi mà!
 
- Không đâu, phải công nhận nó hấp dẫn lắm con à! Vả lại nó nhỏ tuổi hơn bác nên trẻ trung hơn bác là lẽ thường tình.
 
Xuân vẫn không chấp nhận mụ học trò của ông Xuân đẹp hấp dẫn cho dù mụ ta trẻ hơn bà Lân đến cỡ nào đi nữa, nàng hỏi bà Lân:
 
- Sao bác biết con quỷ cái đó hấp dẫn?
 
- Bác bắt tại trận thấy nó khoe ngực khoe mông trên màn ảnh. Coi còn mướt lắm!
 
- Bác thấy hồi nào?
 
- Thì đang lúc ổng lén lút tâm sự viết qua viết lại, rồi hình của nó hiện lên phơi cặp vú to căng, rồi ổng hết biết chuyện gì xảy ra xung quanh, bác đứng đằng sau lưng mà ổng không hay?
 
- Xí... đẻ năm con, mà vú căng đầy như vậy là vú giả rồi bác ơi!
 
- Thì chắc chắn như vậy rồi, chạy đâu cho khỏi bàn tay Bác sĩ Thẩm mỹ.
 
Xuân nghe bà Lân nói như vậy, nàng nghĩ đến con nhỏ kia, không biết nó có dám giở trò tục tỉu dụ dỗ Hoài như con quỷ cái, tình địch của bà Lân hay không?
 
 - Bắt gặp tại trận như vậy rồi... ổng có chối không bác?
 
- Hết chối, Ổng làm tới luôn. Ổng nói ổng với nó đang yêu. Yêu mãnh liệt. Bác nhớ hoài câu của ổng nói: "Ðang yêu, yêu mãnh liệt" mà phát tởm! Con kia đang gài ổng vô tròng mà ổng hổng biết!
 
- Ý bác nói là con quỷ đó dùng mọi mánh lưới cho ... cho ổng vô tròng kể cả cái vụ kia ... hả?
 
- Thì chắc chắn là như vậy?
 
Xuân nghe bà Lân kể như vậy, trong lòng nàng mất đi phần nào tôn kính một người lớn tuổi như ông Lân.
 
Nàng bỉu môi nói:
 
- Nhưng mà bác trai già khú, yếu xìu rồi... làm ăn gì được? Trước sau gì con quỷ đó cũng kiếm người khác khi được việc của nó!
 
 - Ậy, chừng nào nó đá ổng thì hẳn hay, bây giờ nó đâu có cần ổng yếu hay ổng mạnh! Chắc chắn là ổng yếu xìu rồi. Ai già mà không yếu, vả lại ổng cũng mắc bệnh lung tung dư sức đâu mà cởi... cho nên chắc chắn nó cung phụng ổng về mặc đó, ngược lại ổng cung phụng nó về mặc khác.
 
- Nghĩa là có sự trao đổi?
 
- Chắc chắn là vậy!
 
- Tức quá, như vậy đâu phải là tình yêu chân chính!
 
Bà Lân nói giọng chán nản:
 
- Thôi con ơi, ổng nói ổng với nó đang yêu nhau tha thiết đó! Yêu như vậy là yêu chân chính lắm rồi! Thôi để cho ổng yêu chân chính vài năm con à. Dù sao bây giờ ổng cũng sấp xỉ bảy mươi rồi. Yêu lẹ lẹ đi kẻo chết uổng lắm!
 
- Bác còn thương và còn ghen hả?
 
- Thương gì nữa mà thương, ghen cái gì nổi mà ghen, nhưng dù sao cũng tội nghiệp cho tấm thân già bệnh hoạn của ổng. Ổng sống với bác, bác chăm sóc lo lắng miếng cơm, viên thuốc vì nghĩa vợ tình chồng. Bây giờ ổng sống với người ta, ổng phải giấu giếm cái tấm thân bệnh hoạn của ổng, đã gần bảy chục bó rồi mà lúc nào ổng cũng phải tỏ ra mình còn sức lực, còn dẻo dai để hưởng thụ, hay là để phục vụ người tình học trò nằm xấp nằm ngửa của ổng. Ổng sống không thật như vậy thì có nghĩa là ổng đang sống bằng ảo giác. Cái ảo giác thơ mộng về tình yêu nam nữ, cái ảo giác hạnh phúc bền lâu của mối tình lớn. Trời đất ơi, ổng thích thú như vậy thì để cho ổng hưởng. Còn chuyện của ổng và bác bây giờ thì đã là quá khứ. Dù sao cái quá khứ đó cũng là một quá khứ đẹp có bác và có ổng với hai đứa con từ Việt Nam vượt biên thoát chết sang được tới bên nầy. Vợ chồng cực khổ phấn đấu để gầy dựng lại từ đầu nuôi nấng con cái nên người. Cuộc sống gia đình bác có vui, có khổ, có tiếng cười và cũng có tiếng nấc... nhưng đó là giá trị thiêng liêng đạo đức của một gia đình đã vượt trùng dương vượt sóng gió để vươn lên lập nghiệp ở xứ lạ quê người mà bác rất quý trọng. Còn bây giờ thì...
 
Bà Lân vừa nói vừa thả tầm mắt ra cửa sổ. Trời bên ngoài mưa to, tiếng mưa rơi rào rào, tạt vào cửa kính làm cho hai người đàn bà một già một trẻ cảm thấy tâm hồn mình bị ướt át lạnh lẽo theo trận mưa ngoài trời. Dù gì thì hai gã đàn ông một già một trẻ kia cũng đang vui vầy với hạnh phúc mới. Không biết họ hưởng hạnh phúc được bao lâu, nhưng chắc chắn rằng họ đang ngụp lặn trong khoái cảm dục lạc mà họ cho rằng đó là hạnh phúc. Nếu không, thì họ bỏ gia đình vợ con để ra đi và đến chỗ đó làm gì? Suy nghĩ đi rồi suy nghĩ lại. Chuyện ông Lân bỏ bà Lân để cướp vợ người ta đó là một cái tội, có thể đối với bà thì nhẹ, nhưng đối với cha con của người kia thì nặng biết dường nào? Còn người học trò tự xưng là đã yêu thầm nhớ trộm ông thầy của mình bốn mươi mấy năm về trước, bây giờ gặp lại muốn được sống một lần trong vòng tay yêu thương của ông thầy già nua cho thoả niềm ước vọng năm xưa thì cũng là điều xấu xa tồi tệ. Cả hai đều có gia đình, có trách nhiệm, có bổn phận với vợ chồng con cái, vậy mà họ rắp tâm ruồng bỏ người chồng người vợ mấy mươi năm sống chung của mình.
 
Nghĩ cũng lạ một người từng làm thầy, từng nói những lời mô phạm đạo đức, một người từng làm học trò, từng tiếp nhận những bài học đạo đức từ ông thầy. Bây giờ gặp nhau, không cần biết gì nữa cả, không cần biết những người thân của mình sẽ khổ đau như thế nào, hai người này cứ đạp lên nỗi thống khổ của những người mà họ đã từng thương yêu nhất đời để đến với nhau bởi vì họ nói rằng họ đang ... yêu nhau mãnh liệt! Ông Lân thì yêu cái bà học trò đó, nhưng còn bà học trò cũ thì sao? Có yêu ông thầy già sắp xuống lỗ hay là lợi dụng để được qua Mỹ hầu sau này bảo trợ chồng con qua? Ai biết được?
 
Ðó là chuyện của ông bà Lân và vợ chồng của người học trò cũ ở Việt Nam. Còn chuyện của Xuân thì hai vợ chồng trẻ đang yêu nhau thắm thiết bỗng dưng có một bóng hồng khác xen vào khiến cho gia đình nàng tan nát. Thôi thì cứ cho rằng Hoài cũng bị tiếng sét ái tình trên Net và chàng cũng giống như ông Lân nghĩa là lúc này đang yêu mãnh liệt con nhỏ đó. Và con nhỏ đó sẽ dùng Hoài làm bàn đạp để qua Mỹ. Nếu dự định của con nhỏ này như vậy thì hành động của nó cũng giống y chang như bà học trò yêu dấu của ông Lân, tiến thân bằng cách thả mồi trên màn ảnh nhờ hệ thống internet toàn cầu để chài một tên đàn ông háo sắc nhẹ dạ nào đó như Hoài và ông Lân chẳng hạn! Có một điều Xuân thắc mắc là không biết con bồ của Hoài đã có chồng con gì ở bên Việt Nam hay chưa?
 
 Nhìn trời mưa bên ngoài một lúc, nhận thấy sự im lặng của mình hơi lâu nên Xuân lên tiếng:
 
- Bác Lân à, anh chị ở nhà lớn cả rồi không ngăn cản được bác trai sao?
 
- Có chứ, nhưng mà ổng đâu có nghe!
 
- Bác kể lại cho cháu nghe sau chuyến về Việt Nam bác trai vẫn tiếp tục liên lạc với bà đó?
           
- Sau khi về Mỹ, càng ngày ổng càng tệ hơn. Tối ngày cứ ôm cái computer. Lúc đầu còn lén lút, sau thì công khai. Lúc đầu bác còn giận còn la hét đập đồ đạc trong nhà. Nhưng sau thấy làm dữ cũng chẳng giúp thay đổi được hoàn cảnh nên bác đành sống lặng lẽ một mình. Trong nhà có người ra người vô nhưng lạnh tanh như cái nhà mồ. Rồi một bữa kia ổng nói với bác:
 
- Tôi nói thật, tôi rất thương mình, nhưng bây giờ tôi và cô ấy đang yêu nhau thắm thiết. Mình hãy thương tuổi già của tôi mà cho tôi hưởng thụ một thời gian rồi tôi trở về sống luôn với bà, chăm sóc bà cho đến chết để cảm ơn sự hy sinh của bà!
 
- Trời ổng nói như vậy rồi bác có tin không?
 
- Bác tin là ổng cũng thương bác thật tình, nhưng ổng lại đang mê mẩn con kia. Bây giờ nghĩ lại một phần lỗi cũng tại mình. Bác nghĩ là vợ chồng sống với nhau đã hằng mấy chục năm trời đã có hai mặt con, đã có cháu nội, cháu ngoại, thì chuyện tình cảm yêu đương nó có nhưng phải khác đi. Già rồi phải nghiêng về đời sống tâm linh một chút, có ai đâu mà đi sửa sắc đẹp, đi căng da, mặc quần áo hớ hênh, coi sao được. Lúc còn trẻ thì yêu đương ân ái nồng thắm nhưng khi già rồi phải lấy cái tình bạn mà tôn trọng lẫn nhau, lấy cái tình sâu nghĩa nặng mà thương quý đối xử chăm sóc cho nhau. Rồi một ngày kia vô thường đến mình ra đi trong nhẹ nhàng êm ái có phải là trọn một cuộc sống đạo đức làm gương cho con cháu hay không? Ông Lân nhà bác và bác đang sống một cuộc đời như vậy. Ổng đang thích thú nghiên cứu kinh sách tu hành. Ðùng một cái ổng bị con kia quyến rủ ham mê dục lạc, thế là kinh sách ổng liệng qua một bên, sự mê mẩn tưởng nhớ được ôm ấp bà mẹ của năm đứa con ở tận bên Việt Nam chiếm hết thời giờ của ổng. Bác biết khó mà lay chuyển được ý muốn của ổng, nhưng tưởng tượng ổng ung dung sống bên cạnh con đó lòng bác đau như cắt cháu à! Ðể tự an ủi bác hay đổ thừa cho nghiệp quả. Chắc trong một kiếp nào đó bác đã làm khổ ổng nên bây giờ ổng làm khổ lại bác. Cách chi cũng không tránh khỏi, đành chấp nhận lãnh quả xấu mà thôi!
 
- Nói như bác thì chuyện đến đây chấm dứt. Bác trai đã xa hẳn bác rồi sao?
 
- Ổng năn nỉ bác ký giấy ly dị, để ổng làm hôn thú rước con kia qua Mỹ. Nếu bác chịu, tất cả mọi tài sản, nhà cửa, xe cộ, tiền bạc, ổng để lại cho bác hết. Ổng chỉ lấy một số tiền đủ đi lập tổ uyên ương thôi. Bác đâu có ham tiền ham của, nhưng thấy không thể nào giữ ổng lại được nên bác đồng ý để cho ổng ôm mấy trăm ngàn đi theo tiếng gọi của tình yêu.
 
- Bác trai xử sự cũng tử tế! Như vậy bây giờ bác giàu quá rồi!
 
- Giàu mà làm gì con? Chết có đem theo được đâu. Nghĩ như vậy nên sau đó bác chia đều tài sản, sang tên luôn cho gia đình hai đứa con, chia luôn cho mấy đứa cháu nội, cháu ngoại mỗi đứa một số tiền. Bác chỉ giữ lại một phần để dưỡng già. Khi biết bác đem của cải tiền bạc cho con cháu hết, ổng nổi giận lôi đình la bác một trận.
 
- Sao kỳ vậy? Bác sang tên cho con ruột của mình chứ có cho ai mà ổng nổi trận lôi đình?
 
- Sau này bác biết ổng liều một ván bài ăn thua đủ, bấm bụng chịu chia của như vậy để bác đồng ý ký giấy ly dị thì ổng mới làm hôn thú được với con kia. Trong thâm tâm ổng nghĩ bác sẽ không thể nào bỏ được ổng. Khi rước được con kia qua là ổng sẽ ỉ ôi để bác chấp nhận cuộc sống một chồng hai vợ. Và nếu được như vậy thì tiền bạc giao cho bác bây giờ cũng sẽ là tiền bạc của ổng sau này. Ổng không dè khi ổng có tờ giấy ly dị trong tay, thì tiền bạc của hai vợ chồng gầy dựng được trước đây đã qua tay hết của con cái rồi! Ổng tiếc của nên la làng lên như vậy! Con biết ổng nói sao không?
 
- Nói sao bác?
 
- Ổng nói vợ chồng làm việc cực khổ mấy chục năm mới có được chút vốn, tại sao bà bung một cái hết trơn như vậy? Sao không để dành hưởng già. Mai mốt tôi về trở lại với bà thì lấy gì mà sống?
 
Xuân trợn mắt la lên:
 
- Trời... bác nói sao mà bác trai nghĩ là ổng có đường quay trở về với bác vậy?
 
- Có nói gì đâu! Tại ổng nghĩ bác làm sao mà bỏ ổng được, mặc dù ổng bỏ bác như vậy nhưng ổng muốn về giờ nào thì về. Ổng nghĩ là bác cần ổng mà!
Xuân nhíu đôi chân mày trong lòng thấy tự ái quá. Ðàn ông trên đời này đa số coi thường đàn bà con gái. Ông Lân đối với vợ như vậy không chắc gì Hoài nghĩ khác hơn! Nàng ngồi im lặng nghe bà Lân nói tiếp:
 
- Bác nói mấy chục năm trời cực khổ dư được chút đỉnh để vợ chồng hưởng già. Bây giờ ông lấy vợ người ta bỏ tôi. Ông còn muốn tôi phải nai lưng ra làm việc để khi cần ông moi tiền mồ hôi nước mắt của tôi đem về cho con đó nuôi chồng con, nuôi dòng họ nhà nó hay sao? Nói thiệt với ông, mười triệu tôi cũng quăng chứ đừng nói là vài ba triệu. Tôi cho con cháu tôi còn bao nhiêu để dành làm việc từ thiện. Ông lấy quyền gì phàn nàn. Hay là ông tiếc của? Ông tính ông lấy từ từ, lúc đầu ít thôi, rồi sau đó ông về lấy thêm mỗi lần một mớ hả? Thôi ông ơi, tôi ngu hai lần đủ rồi. Một lần chấp nhận lấy ông. Một lần chấp nhận bị ông bỏ. Không có lần thứ ba nữa đâu ông! Tiền bạc của cải chia hết rồi đừng hòng thay đổi nọ kia. Bây giờ ông đi đâu thây kệ ông, đừng vác cái mặt về gặp tôi nữa! Tôi phủi tay rồi ông à!
 
Xuân nghe bà Lân kể cảm thấy hả hê trong bụng:
 
- Nói như vậy là "cạn tàu ráo máng" rồi. Từ đó đến nay bác có biết tin tức gì về họ không?
 
- Thì cũng biết từ mấy đứa con. Chúng nó nói ổng về Việt Nam dàn xếp, làm hôn thú với bà kia, rồi không bao lâu rước được bà ta qua Mỹ.
 
- Rước qua ở gần đây không?
 
- Không, ổng mắc cở với con cháu nên dọn đi tiểu bang khác sống.
 
- Mấy anh chị nghĩ sao?
 
- Nghe tụi nó nói con mẹ đó hành hạ ổng te tua. Già rồi mà còn phải cong lưng đi cày để trả tiền nhà tiền bill và có tiền cho nó bay về Việt Nam thăm con thăm chồng cũ.
 
- Bây giờ bác sống với ai?
 
- Bác bán nhà về sống với đứa con trai lớn. Nói là sống chung cho có địa chỉ, chứ bác không làm phiền con cái nhiều. Bác đi hoài.
 
- Bác đi đâu?
 
- Hết đi hành hương, rồi tham dự những khoá tu học. Hết đi tu học rồi đi du lịch, hết đi du lịch thì mang tiền về Việt Nam làm việc thiện cứu trợ người tàn tật nghèo khổ. Nhờ vậy mà bác cũng nguôi ngoai phần nào đau khổ cháu à!
Xuân nghe bà Lân nói như vậy, nàng trầm ngâm một chút rồi nói:
 
- Lúc trước con nghe sơ sơ chuyện gia đình của bác do mẹ con kể, nhưng không dám tò mò hỏi han. Bây giờ hoàn cảnh của con cũng giống như bác vậy đó. Chỉ khác một điều là các anh chị con của bác đều đã lớn hết rồi, ai cũng đã lập gia đình có con cái. Còn con thì thê thảm hơn vì cháu Minh còn bé quá. Thật tội nghiệp cho cháu. Con phải làm gì bây giờ? Chẳng lẽ theo anh Hoài về Việt Nam để bắt ảnh về hay là đi đánh ghen hay là bỏ luôn mặc xác ảnh muốn làm gì thì làm. Ba má ảnh khóc hết nước mắt mà ảnh còn không nghe, con nghĩ con chẳng ăn thua gì với ảnh. Vả lại không lý gì con phải quỳ luỵ van xin ảnh ban cho mình một chút tình yêu? Con nghĩ nếu ảnh biết điều thì con có thể vì cháu Minh mà tha thứ cho ảnh, đằng này ảnh coi bé Minh cũng chẳng ra kí lô nào, thì hơi đâu mà mình cứ phải vì ảnh mà đau khổ khóc hết ngày này qua ngày khác như vậy? Nghĩ đi rồi nghĩ lại, nghĩ tới rồi nghĩ lui, con thiệt muốn điên lên bác Lân à!
 
Bà Lân đẩy ly nước đến cạnh Xuân rồi nói:
 
- Uống nước đi cháu Xuân. Cũng đã hơi lâu rồi không còn ai gọi bác là bà Lân nữa, bởi vì bác không còn là vợ của ổng nữa, bác là bạn thân của bố mẹ cháu, bây giờ cháu đổi lại gọi bác là dì Mai đi cho gần gủi nha!
 
Xuân gật đầu nói tiếp:
 
- Dạ con quên, nếu dì cho phép từ giờ con gọi dì là dì Mai. Dì Mai biết không? Con thua con nhỏ đó, bởi vì con không dám hành động liều lỉnh như nó, con không dám làm xấu mặt anh Hoài cũng như ba má ảnh. Con cũng không muốn làm cho ba mẹ ruột con buồn nên làm việc gì con cũng phải đắn đo suy nghĩ, chịu phần thiệt thòi về mình để tránh sự buồn phiền cho người lớn. Nhưng dì thấy không? Con cũng có tự ái của con chứ! Chẳng lẽ con đi đánh ghen với con nhỏ đó để giành giựt anh Hoài hay sao?
 
- Ðúng rồi, hồi đó dì cũng đâu có muốn làm mất mặt ổng, rốt cuộc phần thiệt thòi về phần dì hết. Con có biết mặt bồ của chồng con không?
 
- Dạ biết, họ quen nhau qua internet.
 
- Xì, cũng lại in-tẹc-nét. Giờ con tính sao?
 
- Chắc là cho đi luôn giống như dì vậy đó! Máắc mớ gì con phải đi giành giựt. Ðối với con tình yêu là một cái gì thiêng liêng cao cả. Con yêu ảnh nhưng không muốn xin ảnh ban bố lòng thương hại. Ảnh coi thường con như vậy, chẳng lẽ con phải chạy theo năn nỉ ảnh để được làm nô lệ tình cảm cho ảnh sao? Mà nếu vì thương bé Minh, con hy sinh cá tính của mình làm như vậy thì liệu ảnh có coi thường con hay không? Nếu ảnh đồng ý trở về thì cuộc sống của con và ảnh cũng đã có tỳ vết và chắc chắn là trong thâm tâm con không thể tha thứ hành động của ảnh và dễ gì ảnh quên được con nhỏ đó phải không dì?
 
 *****
 
Căn nhà của hai vợ chồng còn mới toanh. Mới từ ngoài vào trong như là bộ quần áo cưới của nàng chỉ một lần mặc qua vẫn còn thơm mùi tơ lụa. Kỷ niệm tổ ấm còn mới mẻ và đầy đặn. Chỗ này là chỗ hai vợ chồng đùa giỡn với con. Chỗ kia là chỗ hai đứa tự do âu yếm. Chỗ nọ là chỗ hai đứa tựa vai nhau hoặc đứa này gối đầu lên đùi đứa kia xem tivi hay đọc báo... Bây giờ ngôi nhà xinh xắn ấm cúng này đã trở nên vô duyên lạnh lẽo. Cái giường ấm áp chan hoà hơi hướm của Hoài là niềm hạnh phúc của nàng trước kia, bây giờ lại gây cho nàng sự khó chịu bởi Hoài không còn là Hoài của Xuân nữa. Nàng không còn yêu Hoài, điều này đã chắc chắn, bởi vì ngay trong lúc này nàng không còn tiếc nuối Hoài nữa. Hoài đã không trân trọng tình yêu chồng vợ, không coi giá trị đạo đức gia đình là trọng, không coi đứa con của mình là quý thì nàng còn níu kéo tiếc thương cái hạnh phúc phù du mấy năm qua mà làm gì? Nhưng dù sao khi nhìn lại những kỷ niệm của mình với người mình đã một thời yêu đương chia vui, xẻ buồn, thật khó mà không chạnh lòng, không cảm thấy một nỗi đau đớn tủi hổ khi nhận ra mình là người bị thua cuộc. Trong thời gian qua, Xuân đã cố gắng nhận lấy sự thiệt thòi về phần mình, cố gắng nhẫn nhịn để gìn giữ cho bé Minh một mái ấm gia đình, nhưng nàng đã thất bại. Bây giờ nghĩ lại, nàng không thể lừa dối với chính mình và lừa dối với con rằng Hoài lúc nào cũng yêu thương mẹ con nàng. Và như vậy thì Xuân phải chấm dứt việc đánh bóng để biến Hoài thành một người cha vĩ đại trong đầu của bé Minh. Sự thật rồi sẽ được phơi bày, bé Minh rồi cũng sẽ hiểu tại sao cha mẹ cháu lại phải chia tay sớm như vậy?
 
Xuân bằng lòng với quyết định rời xa tổ ấm này, nàng và bé Minh về ở tạm với cha mẹ một thời gian. Khi đã quyết định dứt khoát như vậy thì cuộc đời của Hoài sau này ra sao không còn ảnh hưởng đến Xuân nữa bởi chính Hoài đã tự mình chọn con đường đi song song với nàng kể từ khi anh ta xách gói về Việt Nam sống với con nhỏ đó. Mà thực sự, dù muốn dù không thì Xuân cũng đâu còn sự chọn lựa nào khác. Chẳng lẽ nàng chấp nhận sống ray rứt đau khổ riêng mình, trong khi chồng nàng đang chia sẻ tình yêu cho người khác. Tiếng chuông điện thoại reo. Xuân nhấc lên. Ðầu giây bên kia tiếng nói dịu dàng của mẹ vang lên:
 
- Về đi Xuân, bé Minh ngủ rồi. Nhớ khoá cửa kỹ. Con quyết định như vậy không có gì sai quấy. Lái xe cẩn thận. Ðừng khóc nghe con!
 
Xuân dạ rồi đặt máy điện thoại xuống. Nàng nghĩ trong lúc này không đâu là chỗ nương tựa tốt bằng vòng tay của mẹ hiền. Mẹ quả là người hiểu tâm trạng nàng hơn ai hết. Có điều Xuân không hề nhỏ một giọt nước mắt trong lúc này, vậy mẹ dặn dò đừng khóc mà làm chi! Xuân đưa chìa khoá vào ổ vặn ngược. Mấy ngón tay cấn đau. Cái đau thấu tận tâm cang. Xuân ngồi xuống bậc thềm tam cấp, nàng ôm mặt khóc oà... mặc cho lời dặn dò của mẹ vẫn còn văng vẳng êm ái bên tai ... đừng khóc nghe con...
 
 Trần Kim Vy
(Trích trong tập truyện "Ðàn Chim Bóng Nắng" sắp xuất bản)