Diễn Ðàn Văn Học:
Xin Hãy Ðể Người Quá Cố Ðược Ngủ Yên
Trên giai phẩm Xuân Canh Dần của nhật báo Người Việt có đăng bài "Trường Hợp Nguyễn Tất Nhiên, Những Ngày Tháng Cũ" của nhà thơ Du Tử Lê kể lại một khoảng thời gian xa xưa xảy ra giữa nhà thơ lớn đã thành danh và một thi sĩ trẻ gốc Biên Hòa (không có ai là nhân chứng). Sau này người thi sĩ trẻ Nguyễn Tất Nhiên (nổi tiếng không thua gì Du Tử Lê) trở thành người em văn nghệ thân thiết của ông ta, và đã qua đời khi tuổi vừa mới 40 ở California.
Bài viết của một nhà thơ nổi tiếng còn sống về một nhà thơ nổi tiếng đã qua đời đăng trên một tờ báo chủ đề Xuân, đọc kỹ chỉ thấy nội dung bao hàm "kể công, nói xấu" lại còn mang tính cách "kỳ thị Nam Bắc" và chung quy chỉ tự đề cao đánh bóng mình là một "một nhà thơ đàn anh" có công tạo nên tên tuổi của nhà thơ tỉnh lẻ học trò.
Từ xưa đến nay độc giả rất thích thú khi đọc những giai thoại đặc biệt có liên hệ đến nghệ sĩ, văn thi sĩ... chẳng hạn như những giai thoại tình cảm của cố thi sĩ Bùi Giáng, Hàn Mặc Tử, T T K H, của cố nữ hoàng cải lương Thanh Nga... v.v... Những giai thoại đó có tính cách tô điểm nét huyền thoại làm đẹp thêm nền văn học. Nhưng rất tiếc câu chuyện kể của Du Tử Lê cũng là một giai thoại nhưng không là huyền thoại đẹp mà là một câu chuyện cố ý chà đạp nhân phẩm của một nhà thơ tài hoa bạc mệnh Nguyễn Tất Nhiên. Ðọc bài viết "Trường Hợp Nguyễn Tất Nhiên, Những Ngày Tháng Cũ" từ đâu chí cuối chẳng thấy có một câu nào khích lệ hay khen thưởng tài làm thơ của thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên dù là một câu "đầu môi chót lưỡi" cho nên bài viết của ông Du Tử Lê đã bị "phản ứng ngược" từ phía độc giả, văn thi hữu trên nhiều diễn đàn.
Riêng đối với chúng tôi, quan niệm người nghệ sĩ có cuộc sống buông thả, đam mê... là chuyện thường, cuộc sống bề bộn không ngăn nắp, khi làm thơ ngồi chồm hổm, uống năm ba tách cà phê phin rồi vứt trong bồn rửa chén, hay bản thảo quăng liệng tứ tung xung quanh mình là chuyện bình thường nếu không nói đó là hình ảnh rất dị biệt nhưng cũng có phần dễ thương không thể tách rời của người thi sĩ.
Ðã hơn mười năm qua, từ khi báo ÐẸP có những đụng độ bất đắc dĩ với các tờ báo ở địa phương vì bị chụp mũ đến nay, tờ báo ÐẸP không chủ trương đăng những bài có tính cách mạ lỵ bôi nhọ cá nhân. Nhưng hôm nay nhận được bài viết của nhà văn Nguyễn Thị Minh Thủy, lại đọc bài viết của một nhà thơ được xem là "cổ thụ" trong nền văn học hải ngoại đã nhẫn tâm xử dụng tên tuổi của mình để viết bài hạ nhục tên tuổi của người khác mà người đó lại không có mặt ở trên cõi đời này để lên tiếng biện hộ trả lời... và người ấy lại là người đồng hương Biên Hòa cùng học chung trường Ngô Quyền khi còn bé thì cảm thấy bất bình lên tiếng. Có thể những dòng lên tiếng này cũng không được nhà thơ lớn Du Tử Lê để mắt tới... nhưng chúng tôi không cần Du Tử Lê đọc hay không đọc mà chỉ gởi tâm tư của mình đến cho độc giả, thân hữu, các cựu học sinh Ngô Quyền và đặc biệt đối với gia đình của cố thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên. Xin nghiêng mình trước sự lên tiếng của nhà văn Nguyễn Thị Minh Thủy là cố nhân của nhà thơ yểu mệnh.
Trước thềm năm mới chúng ta cùng thắp nén hương cầu nguyện cho giấc ngủ của Nguyễn Tất Nhiên tiếp tục và mãi mãi được bình yên dù đã 18 năm qua. Những bài viết hay những tai tiếng thị phi có nghĩa lý gì đối với người khuất mặt... nhưng nó là một bài học "đạo đức" cho những người còn ở thế gian.
Xin hãy nhớ, chúng ta tạo nhân nào sẽ nhận quả đó và dĩ nhiên trước sau gì cũng phải trả nghiệp dù đó là nghiệp tốt hay nghiệp xấu.
TRẦN KIM VY - TRẦN MINH TÂM