Duyên nợ trời xe, nằm chung một lưới
Tính bề trốn thoát, ác ma xử dụng Thanh Ngân
Thu Cúc mỉm cười, nụ cười mãn nguyện nhưng mỏi mệt, rán nói:
- Thiếp sẽ nấu cơm cho chàng đọc sách, ngâm thơ.
Nàng hỗn hễn:
- Kẻ có võ công bị phế còn yếu đuối hơn người thường, thiếp chỉ sợ không săn sóc tướng công được chu đáo.
Thanh Ngân:
- Ta sẽ săn sóc cho nàng. Thế nào chúng ta cũng có một cuộc sống vô vàn hạnh phúc. Nàng đừng lo, nàng đừng nói như vậy làm lòng ta như muối xát.
Thu Cúc yếu ớt:
- Thiếp mệt quá và cảm thấy lạnh.
Thanh Ngân bế Thu Cúc lên:
- Ta đi tìm chỗ nào khuất gió cho nàng nằm nghỉ. Khi nào nàng khỏe lại, chúng ta đưa nhau lên Kinh Bắc. Ta sẽ điều trị cho nàng và nàng sẽ không yếu đuối lắm đâu.
Trong tay Thanh Ngân, Thu Cúc mệt lã nhưng khuôn mặt vui tươi, tràn đầy hạnh phúc.
HỒI THỨ 12
Thanh Ngân cương quyết, hiểu rõ Kiều Linh Nhìn biết mê tung, Thiềm Mục tha cho đôi trẻ.
Nghe lão đề cập đến bộ quần áo của mình, Thu Cúc mắc cở nép người ào mình Thanh Ngân sát hơn. Họ tự động ôm nhau chặt hơn, nhưng không dám cử động mạnh, tiếp tục lắng nghe động tĩnh.
Sự đụng chạm của cây lá chung quanh cho biết bọn người mới đến đang chia nhau tìm kiếm. Có bước chân đang tiến về hướng họ. May mắn thay có tiếng nói lớn:
HỒI THỨ TÁM - HỒI THỨ MƯỜI MỘT
Sắp bày thạch trận, bảo vệ Mai Sơn Ðôi trẻ lần đầu, ngây ngất ngọt say tình ý. Nói là làm, trong mấy giờ cả ba chăm chỉ làm việc. Thanh Ngân và Thùy Trang đã đặt hơn hai trăm viên đá, nhưng chẳng thấy sự hiệu dụng nào. Càng vào trung tâm, Thanh Ngân càng lấy làm lo âu là mình đã không bày đúng phương vị. Khi cầm hòn đá cuối cùng, Thanh Ngân nhìn chung quanh suy đi ngẫm lại cũng không thấy điều gì sai trái, nhưng vẫn nghĩ là mình đã đặt không đúng cách. Ðể viên đá xuống đất, Thanh Ngân định bụng sẽ vào thưa với Ðoàn phu nhân, mời bà ra chỉ bảo các chỗ sai trái. Tuy nhiên, khi viên đá này được đặt xuống, thế trận liền biến động, chung quanh vân vụ phát ra mờ ảo, đá núi như chuyển động chập chùng, không còn thấy đâu phương hướng, mọi vật chung quanh. Thùy Trang hốt hoảng chụp Thanh Ngân:
HỒI THỨ BẢY

Sau khi đưa mẹ lên thạch thất gặp Thi kiếm, Chính Tâm bắt đầu những ngày tháng khắc khổ luyện tập. Ban đêm, Thi kiếm hay Lý Đại thay phiên nhau chỉ dẫn và theo dõi Chính Tâm luyện nội công tâm pháp, ban ngày thì luyện tập kiếm pháp và khinh công. Trong thời gian Chính Tâm giam mình trên thạch thất luyện tập võ nghệ, thì Thùy Trang và Thùy Vân cũng bị Thùy Dung và Phạm Minh kiềm thúc việc rèn luyện. Tuy bị kiềm thúc gắt gao, thỉnh thoảng có dịp là hai cô bé tìm Thanh Ngân trò chuyện. Qua Thùy Trang và Thùy Vân, Thanh Ngân biết Đoàn phu nhân thông hiểu y dược, cầm, kỳ, thi, họa. Tò mò, Thanh Ngân đã nhờ hai cô bé đưa mình lên gặp bà ta.
HỒI THỨ SÁU

Hai ngày sau, sáng hôm đó, Thùy Trang và Thùy Vân chạy sang, sau khi vái chào Đoàn phu nhân, hai cô bé ngỏ ý muốn đưa Chính Tâm xuống võ trường cho biết. Đoàn phu nhân bằng lòng, thế là ba đứa bé vui sướng kéo nhau đi. Trên đường đi Thùy Trang bảo Chính Tâm:
HỒI THỨ NĂM

Sau khi cảm thấy trong người đã khỏe, Tiểu Tâm thay quần áo ra ngoài nhà xem người đang xây cầu qua vách đá, và để tâm tìm Thùy Trang và Thùy Vân. Trước nhà, khoảng hơn hai chục người đang bận rộn vác cây, xẻ gỗ, nối dây. Một vài người trong toán vẫy tay chào Tiểu Tâm, nhưng họ không ngừng tay làm việc, và cũng không ai hỏi han gì nên không lấy gì làm hứng thú.
HỒI THỨ TƯ
Ðường lên núi quanh co uốn khúc, đôi chỗ có cầu bắc ngang qua ghềnh đá cheo leo thẳng đứng, hay những khe suối nước chảy róc rách dưới chân. Mỗi chỗ, mỗi nơi, Mạc Diệp đều có đặt ra những cái tên thật thơ mộng nào là Vọng nguyệt kiều, Nghinh phong kiều..và giải thích cho Tiểu Tâm vì sao mình đã đặt ra những cái tên như vậy, Tiểu Tâm cũng vô cùng thích thú và tán thưởng ý nghĩa của những địa danh mà Mạc Diệp đã đặt ra
HỒI THỨ BA

Mười năm lưu lạc Tam Tuyệt trùng phùng Qua hồi cơ cực, Chính Tâm được chốn an thân Ðêm ấy, trời vào thu, trăng sáng vằng vặc, một chiếc thuyền lớn chở khách xuôi dòng sông Thao về hướng Ðại tam giang. Hành khách trên thuyền, ngoài một thiếu phụ trạc độ ba mươi mặc áo vải thô bạc thếch, nhưng không che đậy được những đường nét thanh tân, quí phái, ngồi nép vào mạn thuyền với đứa bé mười hai mười ba tuổi, một cụ già vạm vỡ trông rất uy vũ ngồi sau khoang thuyền bên cạnh người...
HỒI THỨ HAI

Trong cảnh bao vây, nể tài hung thủ. Thế cô lực kiệt, khôn bề đáp mạng quân vương. Nguyên Trần Lý người làng Tức Mặc, phủ Xuân Trường, tỉnh Nam Ðịnh. Lúc nhỏ mồ côi sớm, không biết làm gì, ngày ngày ra sông mò tôm, bắt cá đem ra chợ bán kiếm tiền độ nhật. Một hôm có một nhà sư vân du qua làng Tức Mặc, thấy tiết đông thiên lạnh lẽo mà Trần Lý vẫn vận một chiếc quần cụt, ngâm mình dưới nước nên chú ý. Nhìn kỹ thân thể, diện mạo Trần Lý, nhà sư buột miệng: - Tướng chú bé này rất lạ...
HỒI THỨ NHẤT

Thủ Ðộ viếng chùa, Huệ Tông di chiếu. Ðuổi theo hung thủ, trung thần gạt lệ xa vua. Chùa Chân Giáo, ngôi chùa cổ kính nguy nga tráng lệ nhất Thăng Long, là một kỳ công kiến trúc mà qua mấy trăm năm triều đại nhà Lý đã do chính tay của các vị hoàng đế đích thân đốc thúc xây cất và tu bổ. Câu nói "Nhất hoàng cung, nhì Chân Giáo" đã nói lên sự thâm nghiêm, uy vĩ của ngôi chùa. Dưới những tàng cây cổ thụ, mái ngói nhô lên như bát úp, hằng ngày tiếng chuông vang vọng ngân nga như rải mùi thiền...