SEARCH
TẠP GHI
  • Tiếng Kinh Cầu Trong Nhạc Chopin
    Trong thành phần nhạc sĩ soạn nhạc cho đàn dương cầm, Frédéric Chopin có một chỗ đứng chói lọi. Một phần vì ông cũng là một diệu thủ dương cầm, một virtuoso. Nhưng chỉ một phần thôi. Chopin có thể là người trời, từ một cõi nào đó giáng thế xuống trần và cảm nhận được nhiều điều bí ẩn khác mà con mắt hay cái tai phàm tục của chúng ta chưa hiểu được hết. Chúng ta cứ gọi là trực giác cho... dễ nói. Một nghệ sĩ cũng thuộc loại siêu phàm là Oscar Wilde thì có thể hiểu Chopin hơn người thường. Không chỉ làm thơ, viết kịch và say đắm nghệ thuật, Oscar Wilde cũng chơi đàn. Vì vậy, ông mới có câu đáng nhớ về Chopin: “Chơi nhạc Chopin xong, tôi cảm thấy như đã bật khóc vì những tội mà mình không hề phạm, và đau buồn vì những thảm kịch không phải của mình.”... Xem
  • Tôn Nữ Hoàng Hoa: Tôi Còn Nợ Lý Tống Hai Chữ ANH HÙNG
    Có những người thức dậy vẫn còn trong trạng thái trong mộng. Có những người chưa thức dậy mà đã tĩnh hẵn người ra. Mộng và thực thường có là do bởi tất cả quán năng có lúc tĩnh lặng, có lúc vọng động. Một khi mà quán năng vẫn còn vọng động thì tiếng nói thường phát xuất còn trong mê. Nhưng khi quán năng không còn vọng động thì lúc đó tiếng nói sẽ được tĩnh táo cất lên để nhìn sự việc được rõ ràng. Sự việc Lý Tống phản đối Văn Công Đàm Vĩnh Hưng là một sự việc đã làm cho VC phải giựt mình. Chúng ta ai ai cũng phải công nhận là chúng ta đã phải nhịn cái nghiệt ngã của kẽ hở pháp luật của Hoa Kỳ mà đôi khi đành phải làm ngơ cho những Văn Công trong nước ra hải ngoại ca hát. Chính cái nghiệt ngã đó đã làm cho một số người chống Cộng... Xem
  • Trần Đình Ngọc: Ăn Nghĩa Là Gì?
    Ăn  là động tác của người hay động vật đưa  một số thức ăn thích hợp  vào cơ thể  để nuôi các tế bào, duy trì sự sống. Ăn thường đi đôi với uống vì uống cũng là hình thức đưa chất lỏng vào để nuôi cơ thể. Y khoa khuyên ta nên ăn uống điều độ, chừng mực để giữ gìn sức khoẻ. Ăn uống vệ sinh, bớt được bệnh tật. Thường người ta chia ra ba bữa trong ngày: ăn sáng hay còn gọi là  ăn điểm tâm, ăn trưa và ăn tối; cũng gọi bữa sáng, bữa trưa và bữa tối. Từ  ăn ít đứng một mình mà thường đi kèm với một từ hoặc cụm từ khác làm thành một câu có ý nghĩa: Thí  dụ: ăn ở là cách cư xử   đối với bản thân mình hoặc với kẻ khác. Ăn làm: công ăn việc (chuyện) làm. Làm ăn cũng có nghĩa tương tự. Anh chị ấy bây giờ làm ăn ở bên Ðức. Ăn nhậu: uống rượu hay bia và ăn. Ăn học: kẻ có công học hành... Xem
  • Quỳnh Giao: Người Mỹ và thời trang mùa Hè
    Người Mỹ ăn mặc rất dễ dãi, đó là ý nghĩ của người viết khi thấy Hè về. Nhưng không phải thời nào cũng vậy. Thỉnh thoảng khi coi lại phim cũ, thấy phụ nữ mặc áo đầm, đội mũ, đeo găng thì người bên cạnh “phán” ngay: “Nước Mỹ ngày xưa thanh bình và lịch sự hơn!” Chả bù ngày nay thì tự do phóng túng tuyệt đối trong lối ăn mặc, rất lôi thôi. Còn nhớ có người kể chuyện bạn ở bên Pháp qua chơi mùa Hè. Ra khỏi máy bay gặp ngay người bạn cố tri ưu ái ra đón. Nhẹ nhàng thư thái với áo thun ba lỗ và quần xà lỏn. Từ Âu Châu qua thì khách trợn mắt ngạc nhiên, nhưng không tiện nói. Hôm sau đi chơi phố mới biết bên Mỹ vào mùa Hè thì thiên hạ đều “thoải mái’ như thế. Lại nhớ hồi mới qua năm 75, thú vị chừng nào khi đọc bài của Võ Phiến... Xem
  • Huy Phương: ‘Văn-Xá’
    Tôi chắc chắn hai chữ Văn-Xá trong bài này không đem lại cho người đọc một sự liên tưởng hay hình ảnh gì, vì nó chỉ là một địa danh hay cái tên tầm thường của ai đó mà bạn chưa hề nghe đến. Văn-Xá chỉ là một nhà ga nhỏ, một chiếc ga xép quạnh hiu, trên đường xe lửa Bắc Nam, một ngôi làng nhỏ, nghèo nàn nép mình trên mảnh đất khô cằn miền Trung. Nhưng Văn-Xá chính là tên cái ngôi làng của tôi, trưa nay cái tên ấy bỗng hiện lên trong giấc ngủ, đã thức dậy và trăn trở cùng tôi. Trong mỗi người chúng ta, ai cũng có một ngôi làng, mỗi ngôi làng đều có một cái tên và không ít thì nhiều, ai trong chúng ta cũng có ít nhiều kỷ niệm về ngôi làng đó của mình. Làng tôi nằm bên cạnh con sông Bồ từ Trường Sơn đổ ra biển và cũng nằm bên một con sông đào xinh xắn uốn lượn... Xem
  • Nguyễn Thùy: Tâm Tình Xin Gởi Đến Toàn Thể Anh Chị Cựu Quân Nhân QLVNCH
    Suốt trên hơn phần tư thế kỷ, qua hai thời kỳ Đệ Nhất và Đệ Nhị Cộng Hoà VN, trong cuộc chiến đấu chống xâm lăng Cộng sản, người viết được chứng kiến, được biết rõ ràng tinh thần chiến đấu dũng cảm kiên cường cùng những hy sinh to lớn của tập thể quân đội VNCH để bảo vệ đất nước, bảo vệ tự do cho nhân dân Miền Nam được hưởng cuộc sống ấm no, thanh bình. Người viết cũng như toàn thể nhân dân Miền Nam (ngoại trừ những kẻ nằm vùng theo giặc) vô cùng cảm phục, mến yêu và biết ơn tập thể quân đội VNCH từ cấp binh nhì, binh nhất, hạ sĩ quan đến cấp úy, cấp tá, cấp tướng. Tất cả cùng một tấm lòng yêu nước thiết tha, cùng một dũng khí hùng anh, cùng một ý chí kiên cường bất khuất... Xem
  • Nguyễn Cẩm Xuyên: Núi Vọng Phu - Những Thiếu Phụ Chờ Chồng
    Muôn Kiếp
    Người Á Đông từ xưa vẫn giữ một nét ý thức đáng quí: sự thủy chung, tình yêu trước sau không đổi. Ý thức này xuất phát từ luân lý truyền thống của mấy ngàn năm trước và đã đem lại cho gia đình một giường mối chắc chắn và đẹp đẽ. Truyền thống tư tưởng ấy đã thổi hồn vào những khối đá vô tri trên núi cao để chúng thành huyền thoại: Huyền thoại hòn Vọng Phu. Huyền thoại này xuất hiện nhiều trong văn hóa dân gian vùng Đông Á, mỗi vùng mỗi khác, lưu truyền qua nhiều thế hệ nhưng vẫn chung một sắc màu dân dã, bi đát, đầy kịch tính, tôn vinh người thiếu phụ trung trinh, người thiếu phụ chờ chồng mòn mỏi đến hóa đá. Những chuyện tình đầy nước mắt đã biến những ngọn núi trầm tư rải rác từ Lạng Sơn... Xem
  • Minh Thu: Một Nén Hương Cho Người Nữ Chiến Sĩ Can Trường
    Xin thưa ngay rằng đó không phải một vị nữ lưu quả cảm dám đứng lên chống lại bạo quyền của một chính thể độc tài hà khắc như trường hợp của nữ luật sư Lê Thị Công Nhân tại Việt Nam. Nó cũng không phải là trường hợp của cô sinh viên Neda Agha Soltan đã bất ngờ tham gia vào phong trào tranh đấu đòi dân chủ và bầu cử trong sạch tại Ba Tư, và đã bị thiệt mạng trong một cuộc xuống đường ở thủ đô Tehran vào năm 2009, để rồi sau đó trở thành biểu tượng cho phong trào này tương tự như trường hợp của cô nữ sinh Quách Thị Trang năm xưa trong phong trào chống đối Ngô triều và cũng đã thiệt mạng hồi năm 1963. Vị nữ lưu can trường và quả cảm được nói đến trong bài viết này đáng được nghiêng mình kính phục và nhỏ giọt lệ tiếc thương... Xem
  • Huy Phương: Được Mùa Hoa Hậu
    Bây giờ thi hoa hậu lại đi vào các lễ hội tôn giáo. Khi ban giám khảo chấm điểm một thí sinh mặc áo dài trong các cuộc thi hoa hậu áo dài, họ chấm vẻ đẹp của khuôn mặt, thân hình của người đàn bà hay là chấm vẻ đẹp của chiếc áo? Cũng như trong cuộc thi hoa hậu áo tắm, giám khảo chấm cái áo tắm xanh đỏ hay chấm thân hình đầy nhục tính của người đàn bà. Nếu có một cuộc thi Hoa Hậu Áo Lam, chiếc áo nào cũng giống nhau một màu lam thanh khiết thì Thầy căn cứ vào cái gì để chấm điểm hơn thua? Khi ca nhạc nặng mùi trần tục, đầy ái dục, ca sĩ y trang hở hang, lời nhạc rên xiết như lối gọi “mình ơi!” vào sân chùa thì Thầy phải quét nó ra như chú tiểu chùa Long Giáng ngày xưa quét lá đa, vì đó là sắc dục, là ma quỷ. Tôi là đời, sống với ma quỷ đã quen,  nhưng Thầy là đạo,Thầy nên lánh xa...  Xem
  • Bảo Ðịnh: Thà Chết, Không Hàng Giặc
    Khi phi cơ của anh bay ngang bãi biển Sa Huỳnh, bị súng VC bắn lên trúng đạn, không thể bay tiếp, đành phải đáp khẩn cấp... Quyết định của anh là chọn lựa cái chết. Người lính ra đi không hẹn ngày về. Là một sĩ quan QLVNCH, với lời thề bảo vệ "Tổ Quốc", tôn trọng "Danh Dự", và chu toàn "Trách Nhiệm", anh đã "Gieo Thái sơn nhẹ tựa hồng mao". Ðại úy Hoàng Bôi và người Hoa Tiêu phó, rút vội khẩu súng lục tùy thân đang đeo trước ngực ra, mở khóa an toàn, kê vào đầu của nhau (có nghĩa là anh đã không tự sát!), và đếm: 1, 2, 3. Hai tiếng nổ chát chúa nhưng nghe như một vang lên, hai viên đạn cùng rời khỏi nòng súng một lượt. Hai thây người gục ngã. Máu của họ ướt đẩm đất Việt, tô thắm màu cờ vàng ba sọc đỏ. Thân xác của họ làm phân bón cho quê hương nghèo xơ nghèo xác...   Xem
  • Giao Chỉ: Hãy Thắp Cho Anh
    Một Ngọn Đèn
    Sau cùng, suốt 30 năm tạp ghi, viết về cựu chiến binh, viết về thuyền nhân, viết về nước Mỹ, viết về Việt Nam Cộng Hòa, lần này tôi được yêu cầu viết về một mối tình. Nói cho chính xác, viết về chuyện tình của cô nữ quân nhân thuộc hàng thấp nhất của hạ sĩ quan. Cô hạ sĩ nhất của Quân lực Việt Nam Cộng Hòa tên Lý thị Thương Uyên hiện cư ngụ tại Oklahoma City với Area code 405, giữa cơn giông bão mùa Xuân năm 2010 đã kể lại chuyện đời lính của phụ nữ Việt Nam. Cuộc đời của chính cô. Cô phàn nàn rằng sao không thấy bác viết về chuyện hạ sĩ quan binh sĩ. Không viết về người lính nữ quân nhân thực sự sống chết tại các đơn vị. Sao bác không viết về chuyện của em. Cô Uyên gửi thư cho Dân sinh Radio sau khi nghe loạt bài về... Xem
  • Huy Phương: Nước Mắt Chảy Xuôi
    Cứ mỗi lần có dịp phải vào nhà dưỡng lão để thăm người quen hay bạn bè, tôi thường có những suy nghĩ và ám ảnh, liệu rồi sau này lúc già yếu, bệnh hoạn, tôi có phải vào nằm ở đây không, mà ví như cha mẹ tôi còn sống, tôi có khả năng nuôi nấng săn sóc cha mẹ tôi ở nhà không hay lại phải đưa quý cụ vào đây?“Nước mắt chảy xuôi” là thành ngữ Việt Nam nói đến tình thương chỉ có thể từ cha mẹ dành cho con cái, theo dòng thuận của đời người, từ cao xuống thấp, để khuyên chúng ta đừng đòi hỏi một sự báo đáp từ con cái. Nhưng sự thật, các bậc cha mẹ cũng buồn lòng khi thấy con cái đối xử với mình tệ bạc, nhất là đến tuổi già, bệnh tật, có khi bị bỏ quên, cha mẹ cảm thấy cô đơn, cần sự an ủi, săn sóc. Trong một bài viết về nỗi niềm của cha mẹ già bị bỏ quên trong xã hội hôm nay, tôi nhận... Xem
  • Ra Đi Để Lại Con Đường
    Nhà văn Hoa Kỳ Erich Wolf Segal sinh năm 1937 mới qua đời tháng giêng năm nay 2010, hưởng thọ 73 tuổi. Ông để lại nhiều chuyện tình nhưng tác phẩm danh tiếng nhất là cuốn Love Story xuất bản năm 1970. Thời gian đó ông Segal làm cho hãng phim Paramount và đã viết chuyện phim này. Câu chuyện tình học trò giữa cô cậu sinh viên cùng 24 tuổi. Ðang thơ mộng trẻ trung nhưng chợt cô vợ trẻ bị bệnh ung thư máu và chết trên tay người tình. Nội dung hết sức đơn giản, đối thoại trong sáng tự nhiên và lôi cuốn. Không có tình tiết éo le. Không phải chuyện của anh hùng kỳ nữ, nhưng mà hấp dẫn lạ lùng.Thấy cốt chuyện hấp dẫn, hãng phim yêu cầu tác giả viết thành tác phẩm xuất bản sách để sau đó lấy ra làm phim. Quả nhiên Love Story trở thành “Best seller” của văn học... Xem
  • Huy Phương: Các Anh Có Hãnh Diện Không (?)
    Trong bài “Đêm Của Những Cánh Bướm Việt Ở Malaysia” tuần trước trên một tờ báo ở Little Saigon, ký giả Đông Bàn đã vô tình nhắc lại câu nói của giới taxi Kuala Lumpur, “Con gái Việt Nam đẹp lắm!” Khốn nạn thay câu nói này cũng đã phát ra từ cửa miệng chủ tịch VC Nguyễn Minh Triết trước đây. Thủy, một “cánh bướm đêm” tại Beach Club đã cay đắng hỏi lại những người ký giả cùng quê hương với cô : “Người ta nói vậy, các anh có hãnh diện không?” Câu hỏi này đáng cho chúng ta chảy nước mắt. Lẽ cố nhiên câu trả lời là trăm nghìn lần không! Nhưng có một bọn người hãnh diện với câu rao mời trên, đó là những cái mặt mo như Nguyễn Minh Triết. Mặt mo vì không biết đến nỗi đau xót của thân phận đàn bà, là chị, là em, là đồng bào ruột thịt... Xem
  • Hồ Đinh: Năm Dần Nói Chuyện Võ Tòng Giết Cọp
    Thủy Hử truyện của Thị Nại Am tiên sinh là một trong những tác phẩm nổi tiếng trong rừng tiểu thuyết cổ điển của Trung Hoa. Ông cũng là thầy của La Quán Trung, tác giả pho Tam Quốc Chí lừng danh kim cổ mà ai cũng thích đọc. Như Kim Dung, tác giả những pho truyện kiếm hiệp và chưởng nổi tiếng ngày nay, Thị Nại Am cũng đã hư cấu những nhân vật của mình trong tác phẩm bên cạnh những nhân vật lịch sử có thật sống vào thời đó. Ngày nay qua các công trình khảo cổ và nghiên cứu của các nhà khoa học, đã tìm được nhiều bằng chứng cụ thể quanh địa điểm mà nhân vật Võ Tòng trong Thủy Hử truyện đã giết cọp tại đồi Cảnh Dương, huyện Dương Cốc, tỉnh Sơn Đông. Như vậy Võ Tòng là một nhân vật có thật trong lịch sử Trung Hoa, còn nếu là hư cấu thì tại sao lại có nhiều đia danh thật mang tên ông và truyền thuyết về cuộc quyết đấu giữa người và cọp?... Xem
  • Mường Giang: Mùa Giáng Sinh Ðã Tới...
    Mùa giáng sinh năm 1818 tại một ngôi nhà thờ nhỏ thuộc làng Oberndorf, nằm giữa những rặng thông quanh năm tuyết phủ ở miền Tyrol nước Áo. Ðây là một ngôi làng yên tĩnh trầm lặng, trong đó có linh mục Mohn, ngoài việc giảng đạo, ông còn là một thi sĩ, thường sáng tác những bài thơ về tôn giáo và được người bạn thân vốn là giáo viên trong làng tên Franz Gruber phổ nhạc… Năm đó, cũng như bao năm qua, ngày giáng sinh lại về, trong ngôi nhà thờ bé nhỏ nhưng thật buồn vì đã vắng tiếng phong cầm, vì cây đàn quá củ nên phải đem sữa chữa. Ðể làm bớt nổi cô tịch trong đem thánh vô cùng, Cha và những con chiên trong làng đã hợp ca bài hát: ”Silent night, holy night, all is calm,all is bright…” do chính ngài vừa sáng tác và Franz phổ nhạc.
    Xem
  • Lão Gà Tre: Biểu Tình Chống ÐNH Thanksgiving Tại DFW
    Ðáp lời mời gọi của hai cộng đồng DFW, một số anh em Hưng Ca từ Houston lên tháp tùng chúng tôi để tới địa điểm biểu tình vào chiều thứ Bảy 28-11-09. Sau khi đậu xe vào khu shopping Sam's, nằm trên đường N. Garland, chúng tôi rảo bộ dọc theo đường Naaman Forest để tới điểm tập trung tuần hành, ngay trước cổng vào của Special Events Center, một hí viện to lớn của thành phố Garland, nơi mà Ðại Nhạc Hội Thanksgiving sắp mở màn, gồm rất nhiều ca sĩ, trong số đó có 7 ca sĩ "Duyên Dáng" từ trong nước ra "biểu diễn", tiêu biểu là ca sĩ Ðàm Vĩnh Hưng. Buổi chiều cuối Thu, mặt trời đi ngủ sớm, chưa tới 6:00 mà đã tối thui. Trước khi ra đường, chúng tôi có ghé mắt vào computer để xem mục thời tiết vùng Garland ra sao. Anh bạn từ Houston nói khẽ: "Trời có gió lạnh từ hướng bắc thổi tới khá mạnh, dù là 58 độ F mà đứng ngoài trời mấy tiếng đồng hồ thì cũng sẽ thấm lạnh. Cho nên quý vị phải mang theo áo lạnh dày dày mới được". Bây giờ khi tới địa điểm biểu tình mới thấy anh bạn Hưng Ca nói đúng. Bà con người nào cũng khăn choàng cổ, áo khoác kỹ càng, nhất là mấy cô bác cao tuổi. Còn các anh chị em trẻ của đoàn thanh niên Hồn Việt thì có khác, trông họ chẳng mà chả thấy lạnh chút nào, vẫn cứ áo thun tay dài, hì hục khuân vác nước uống, âm thanh, ánh sáng, máy phát điện, đàn keyboard, guitar, và những dụng cụ dã chiến nữa... Xem
  • Huy Phương: Cha mẹ và con cái
    Trong truyện cổ, người ta có kể chuyện một ông phú hộ và bốn người con trai. Khi bốn người con này lớn lên lập gia đình, ông phú hộ này đem một phần gia tài chia cho bốn người con, phần còn lại vợ chồng ông giữ để dưỡng già. Mấy năm sau khi vợ ông qua đời, mấy người con sợ rằng ông sẽ tìm vợ mới, lúc có con, gia tài này phải chia cho những đứa con khác. Chúng bàn với nhau thuyết phục cha, về ở với mình, săn sóc cha thật chu đáo, sung sướng để ông không cảm thấy cô đơn, khỏi cần phải tục huyền. Ðược ít lâu, chúng thuyết phục ông phú hộ chia hết tài sản cho chúng. Bùi tai và thấy không cần giữ riêng cho mình một tài khoản nào, ông đồng ý đem gia tài chia hết cho bốn đứa con. Sau đó ông đến ở với đứa con thứ nhất... Xem
  • Từ Tiếng Súng Trần Văn Bé Tư Đến Chuyện Đài Việt Nam Hải Ngoại
    Năm 1984, Ông Trần Khánh Vân, một cựu viên chức cao cấp thời Việt Nam Cộng Hòa, đã bị bắn xuýt chết ở California khi ông trả lời một cuộc phỏng vấn của nhật báo Los Angeles Times rằng việc Hoa Kỳ bang giao với CSVN sẽ làm cho chế độ này bớt đàn áp. Nay, 25 năm sau, vật đã đổi, sao đã dời. Washington đã thiết lập bang giao với Hà-nội, đã viện trợ cho CSVN, đã giúp CSVN vào Tổ chức Mậu dịch Thế giới (WTO), và Mỹ đã trở thành nước đầu tư lớn tại Việt Nam. Trong khi đó, người Việt hải ngoại lũ lượt đi Việt Nam, đi chơi hay đi làm ăn, thăm gia đình bà con, và mỗi năm gửi về VN vài tỉ Mỹ kim. Người từ Việt Nam cũng kéo nhau sang Mỹ, đi du lịch hay làm ăn, mua nhà... Xem
  • Tết Trung Thu đốt đèn lồng chơi trăng
    Tính đến nay lễ hội đêm Trung Thu đã gần tròn 2,000 tuổi nhưng vì là một mỹ tục nên không bị thời gian đào thải, trái lại càng lúc càng được nhiều người ưa thích, nhất là giới trẻ. Sự phồn thực làm phát triển nhiều nền công nghiệp có liên quan đến ngày lễ như làm các đầu lân, sư tử, rồng, các đồ chơi của trẻ con bao gồm nhiều kiểu đèn lồng, đèn kéo quân và loại đèn tạ treo trong nhà nhưng trên hết vẫn là bánh trung thu.Ngày nay tuy con người thực sự đã đi vào cõi không gian, đổ bộ lên mặt trăng và đang ghé vào hỏa tinh là một hành tinh xa xôi vợi vợi để mong tìm đất sống cho con người trần gian, sắp bị nạn nhân mãn đẩy xuống biển. Tuy nhiên không phải vì thế mà các câu chuyện diễm tình có tự ngàn đời truyền lại như mối tình... Xem
Pages (4) : [ 1 2 3 4  ]