
Anh, mang danh Việt kiều yêu nước
Ngày anh về lắm kẻ đón mừng anh
Đón các anh, kẻ thế quyền, quan tước
Mừng các anh, toàn một lũ lưu manh.
Các anh bây giờ, có tiền và kiến thức
Đất nước cần các anh để dựng xây?
Nơi vạn dậm nghìn trùng, bao khúc ruột
Hãy mau về, về góp những bàn tay.
Đất nước Việt Nam nghèo, ai cũng biết
Dân Việt Nam đói khổ, ai cũng hay
Có một điều không biết ai thấu triệt?
Tại sao nghèo, nghèo mãi tới hôm nay?...
Vũ Hoàng Chương: Trả ta sông núi

Trải bốn nghìn năm dựng nước nhà
Sông khoe hùng dũng, núi nguy nga
Trả ta sông núi bao người trước
Gào thét đòi cho bọn chúng ta...
Trả ta sông núi từng trang sử
Dân tộc còn nghe vọng thiết tha
Ngược vết thời gian, cùng nhắn nhủ:
Không đòi, ai trả núi sông ta
Cờ báo phục hai bà khởi nghĩa
Ðuổi quân thù, xưng đế một phương
Long Biên sấm dậy sa trường...
Tuổi mình nghe mình nói

Còn chút gì để nhớ thì không nhớ
Còn nhiều thứ đáng quên lại nhắc hoài!
Khi tuổi già sống dai là cái nợ
Nợ không bao giờ trả, hẹn...đầu thai!
Thân dính xe lăn mà chân tay muốn quậy
Muốn gió giông mà mưa dưới đất mưa lên
Vài câu lèm bèm vội ghi thư họa thư pháp
Ta tạc tượng ta làm bùa chú lấy hên!...
Thơ tưởng niệm ngày Quốc Hận 30-4-1975

Lệnh buông súng đợi để bàn giao
Doanh trại còn nguyên giặc chửa vào
Súng đạn ngổn ngang ngoài vọng gác
Quân trang bừa bãi cạnh bờ rào
Chiến công một thuở từng oanh liệt
Xương máu hai miền uổng biết bao
Nhìn ngọn cờ vàng trong khoảnh khắc
Tướng quân cố nén lệ tuôn trào...
Võ Thị Tuyết: Mùa hoa bưởi

Tháng ba hương bưởi thơm nồng
Bỗng tha thiết nhớ một dòng sông xưa
Công viên dưới bóng hàng dừa
Em, anh tình tự buổi trưa thuở nào
Cầu gành qua bến Cù Lao
Anh sang bên đó cùng nhau hẹn hò
Thăm em sợ trễ chuyến đò
Hẹn nhau chỉ ngại em chờ em mong
Nhớ xưa mỗi lúc qua sông
Trao em anh nhấc cánh hồng đỏ nhung...
Như Ly: Khi bên nhau

Khi bên nhau không cần nói tiếng yêu
Vì ánh mắt là ngàn lời êm ái
Âm thanh rót vào không gian mềm mại
Bỏ mặc đời lạc lõng giữa trời mưa
Khi bên nhau ngôn ngữ hóa dư thừa
Tình đã thắp trong hồn ta ngọn lửa...
Ðỗ Quảng: Sóng vẫn vỗ

Đường về quê cũ có bao xa
Ngắm biển chiều hôm chợt nhớ nhà
Nhớ mái trường xưa bông phượng đỏ
Thương con đường dốc cội thông già
Bến xưa thiếp đợi con tàu lại...
Cao Mỵ Nhân: cơn mưa Saigon

Tàn dư một cuộc tỉnh, say
Xếp vô hành lý đã đầy phần em
Sao không đón giấc êm đềm
Mà như xóa vội nỗi niềm dở dang
Ta về đứng giữa tan hoang
Ưu tư vừa cạn lại mang nặng buồn
Đêm qua đã tưởng trong hồn
Không còn sót mảnh trăng tròn ngày xưa...
Ngọc Quyên: Thiên đường mong manh

Ta trách nhau cuộc đời nhiều gian dối
Hay đường tim lạc mất lối yêu thương
Ngọn sầu rơi đẫm ướt giấc mê thường
Hương chăn chiếu còn thơm cơn mộng ảo
Đừng hôn êm khi lòng buồn đau đáu
Đừng cho nhau lời mặn đắng đầu môi...
Vntvnd: Dạ Khúc Tri Âm

Hãy mượn vai anh trải tiếng sầu
Khi màn đêm ngả giữa canh thâu
Cho u uẩn cạn nguồn trăn trở
Ðể xót xa vơi nỗi dãi dầu
Duyên nợ trầu cau tan biến cả
Nghĩa tình cá nước lắng chìm sâu
Hồng nhan nhích lại cùng quân tử
Rượu kết tri âm dốc trọn bầu...
Thơ Vui
Nếu biết rằng em đã có chồng
Trời ơi! Người ấy có buồn không ?
Có còn nghĩ tới loài hoa vỡ,
Tựa trái tim phai tựa máu hồng
(Thơ TTKH)
Modified versions, Bắc Kỳ style:
Nếu biết rằng em đã lấy chồng
Anh về chửi đổng giữa đám đông
Mẹ bố tiên sư nguyên dòng họ
Khốn kiếp sao mày dám bỏ ông!